Từ Thanh Nhã đã hiểu người quản lý của mình muốn nói gì.
"Xong xuôi, con bé đó không đứng thẳng dậy ngay, mà vặn eo một cái rồi xoay người luôn. Lúc đấy chị nhìn mà ngớ cả người, bụng bảo dạ, một đứa trẻ chưa từng qua đào tạo bài bản sao có thể dẻo dai đến mức này cơ chứ!?"
Như bắt trúng mạch chuyện, Vương Du chẳng cần Từ Thanh Nhã tiếp lời mà cứ thế thao thao bất tuyệt: "Với độ dẻo dai của con bé đó, chắc chắn là thiên phú múa bẩm sinh. Nhưng... tầm mười mấy năm trước, lúc chị quay lại chỗ đó thì tình cờ gặp lại mẹ đứa bé kia. Bà ấy vẫn bày sạp bán mấy món đồ lưu niệm như ngọc thạch ở chỗ cũ. Chị hỏi thăm mới biết cô bé năm xưa đã lấy chồng, đẻ được một thằng cu, giờ đang theo chồng đi làm thuê ở tỉnh khác rồi."
Lúc sắp đến cổng nhà Từ Thanh Nhã, dưới ánh đèn đường hắt xuống, ánh mắt Vương Du khẽ lóe lên.




